Giới luật không phải là một cái gì hạn chế tự do của mình. Giới luật căn bản của tất cả các giới luật là chánh niệm.

Nhờ có chánh niệm, ta biết rằng, sát sanh tạo ra đau khổ. Nhờ có chánh niệm, ta biết rằng, uống rượu và sử dụng chất kích thích tạo ra đau khổ. Vì nhờ có chánh niệm, ta biết rằng tà dâm làm tan nát gia đình và tạo ra không biết bao nhiêu là đau khổ,… Vì vậy, người Phật tử nguyện không không uống rượu, không sát sanh, không tà dâm, không trộm cắp, không nói dối…
Những người chưa học Phật và nhất là chưa thực tập, mỗi khi nghe nói đến giới thì cứ tưởng rằng giới luật hạn chế tự do của mình.
Sự thật là giới luật bảo vệ sự tự do của mình, giúp mình có thêm tự do.
Phá giới thì ta lâm vào cái vòng tù tội (không phải cái vòng tù tội của pháp luật, mà là cái tù tội của khổ đau). Ví dụ như uống rượu và sử dụng ma túy, ta tự giam mình vào vòng nghiện ngập,… Mình tự tạo khổ đau cho mình và tạo khổ đau cho những người khác.
Cho nên, tự do của một người, giới luật một người có liên hệ tới hạnh phúc và tự do của những người khác trong đại chúng.
Hạnh phúc của người giải thoát và hạnh phúc của người không giải thoát là hai cái khác nhau. Hạnh phúc của người giải thoát là hạnh phúc mang theo tự do và biểu lộ được tự do. Còn hạnh phúc của người không giải thoát là hạnh phúc mang theo sự ràng buộc.
Phật có thể nhìn bông hoa, khen bông hoa đẹp mà không bị dính mắc ràng buộc bởi cái đẹp ấy (bởi thấu được tính chất vô thường). Nhưng con người không có giải thoát nhìn vào một bông hoa có thể bị dính mắc quan niệm vào bông hoa ấy (khen, chê, nâng niu hay vứt bỏ,…).
Nguồn: Sống An Vui - Ảnh: Internet

Vạn Phật Đường Hiếu An