Có người thích cà phê vì sự mạnh mẽ và tỉnh táo. Còn tôi, càng lớn tuổi lại càng thích trà. Không phải vì trà ngon hơn cà phê mà vì trong một chén trà nhỏ bé ấy, dường như chứa đựng rất nhiều bài học của cuộc đời.

Ngày còn trẻ, tôi uống trà theo thói quen của người lớn. Uống cho có, uống cho vui, uống vì phép lịch sự. Nhưng càng có tuổi, càng đi qua những lần được mất, hợp tan, vui buồn, tôi càng nhận ra: một chén trà cũng có thể dạy ta rất nhiều điều về cuộc sống này!
Không ai pha trà bằng sự vội vàng. Nước phải đủ nóng. Trà phải đủ thời gian để ngấm. Sớm quá thì nhạt, lâu quá thì chát. Và cuộc đời này cũng vậy!
Có những điều ta không thể thúc ép, chẳng hạn như: Tình yêu không thể vội vàng! Sự trưởng thành nào có thể nhanh chóng! Và bình an cũng không thể tìm thấy chỉ trong một đêm!
Người trẻ thường muốn mọi thứ đến thật nhanh nhưng càng lớn, ta lại càng hiểu rằng có những món quà chỉ đẹp và thích hợp khi đến đúng lúc!
Lá trà khi còn trên cành xanh tươi là thế nhưng muốn trở thành một chén trà thơm thì nó phải được hái xuống, phải trải qua nắng gió, vò nén, sấy khô. Con người cũng vậy!
Nhiều khi điều làm ta trưởng thành không phải là những ngày thuận lợi mà chính là những lần đổ vỡ, mất mát và biến cố.
Không có áp lực, khó có kim cương. Không có vô thường, khó có giác ngộ. Phật dạy rằng khổ đau không phải để trừng phạt con người, khổ đau là một người thầy và chỉ là ta có chịu học từ nó hay không mà thôi!
Ngày nay, người ta ăn nhanh, đi nhanh, nói nhanh, yêu nhanh và đôi khi cũng buông bỏ nhau rất nhanh nhưng ít ai uống trà thật nhanh.
Một chén trà ngon luôn cần được nhấp từng ngụm nhỏ - cũng như một cuộc đời đẹp cần được sống từng ngày một!
Không ai có thể sống thay ngày hôm qua, không ai có thể sống trước cho ngày mai. Thứ duy nhất ta thật sự có chính là khoảnh khắc hiện tại: Một hơi thở, một nụ cười, một chén trà còn đang ấm...
Chén trà nào rồi cũng nguội. Hoa nào rồi cũng tàn. Người nào rồi cũng già và một ngày nào đó, tất cả chúng ta đều sẽ rời khỏi cuộc đời này!
Nghe có vẻ buồn nhưng thật ra chính vì mọi thứ đều hữu hạn nên mọi thứ mới trở nên đáng quý!
Nếu biết rằng chén trà sẽ nguội, ta sẽ nâng niu lúc nó còn nóng.
Nếu biết rằng cha mẹ sẽ già rồi sẽ xa, ta sẽ yêu thương nhiều hơn khi còn có thể.
Nếu biết rằng bản thân rồi cũng vô thường, ta sẽ bớt hơn thua, bớt giận hờn và học cách sống tử tế hơn với nhau.
Có người hỏi tôi rằng: "Có bao nhiêu triết lý nhân sinh trong một chén trà?"
Tôi nghĩ... có lẽ là phải mất cả một đời người mới có thể liệt kê được tất cả! Bởi sau cùng, uống trà nào phải để giải khát? Uống trà - với tôi - là để nhắc mình sống chậm lại - nhìn sâu hơn và biết trân trọng những gì đang hiện hữu trước khi tất cả trở thành... chuyện của ngày hôm qua!

Vạn Phật Đường Hiếu An