Bất kể chúng ta đã tạo nghiệp gì, thiện hay bất thiện, thì đều phải nhận lấy quả của chính nghiệp ấy về sau.

Đã tạo nghiệp gì thì nhất định phải nhận quả của nghiệp ấy.
Phước là tên gọi của hạnh phúc, an lạc. Khi chúng ta tạo phước, làm việc thiện, thì hạnh phúc, an lạc sẽ sinh khởi.
Đó là quy luật của nghiệp. Làm điều bất thiện thì kết quả bất thiện sẽ sinh khởi, tâm chúng ta sẽ hư hoại.
Nếu mỗi ngày chúng ta đều tu tập, chúng ta cũng sẽ tin vào quy luật của nghiệp. Không cần phải nhớ được tiền kiếp làm gì. Cũng không cần phải có thần thông hay năng lực đặc biệt gì.
Chẳng hạn, ngày nào tâm sân nổi lên, rồi đi mắng chửi người khác, thì tâm sẽ ô nhiễm. Nếu lúc đó ngồi thiền, ôi, muốn tâm an tĩnh được đâu phải chuyện dễ. Tâm sẽ rất khó an tĩnh.
Đó cũng chính là quy luật của nghiệp. Vì vậy, bất kể chúng ta đã tạo nghiệp gì, thiện hay bất thiện, thì đều phải nhận lấy quả của chính nghiệp ấy về sau.
Đây là quy luật của tự nhiên, không phải là quy định do Đức Phật đặt ra. Nó chính là quy luật của tự nhiên.
Vì vậy, dù có bao nhiêu Đức Phật ra đời giáo hóa, các Ngài cũng đều dạy như nhau, bởi vì đó là chân lý, là quy luật của tự nhiên như vậy.
Hãy tu tập hành thiền, rồi chúng ta sẽ tự thấy kết quả. Khi đã thấy kết quả, chúng ta sẽ có lòng tin vững chắc:
"À, lời dạy của Ngài là sự thật có thật."
Làm thiện thật sự cho quả thiện.
Làm bất thiện thật sự cho quả bất thiện.
Chúng ta có thể tự thấy được sự thay đổi của chính mình."
-----
Tác giả: Sư Luangpu Pramote Pamojjo - Ảnh: Internet

Vạn Phật Đường Hiếu An